“Không cần biết ngươi
dùng loại tiền gì,miễn ngươi trả cho ta là được.”
Sivir là một thợ săn kho báu và lính đánh thuê nổi danh khắp
sa mạc Shurima. Mang trên tay thanh thập tự kiếm huyền thoại, cô đã chiến đấu
và chiến thắng vô số trận đánh cho những ai đủ sức chi trả thù lao cao ngất của
mình. Được biết đến với lòng kiên định và tham vọng không giới hạn, cô tự hào
vì đã khai quật các kho báu cong ty
lam seo Da Nang bị chôn giấu trong những lăng mộ chết chóc của Shurima
để đổi lấy khoản tiền thưởng hậu hĩnh. Khi sức mạnh cổ xưa trỗi dậy trong lòng
Shurima, Sivir thấy mình bị giằng xé giữa ngập trời mâu thuẫn của định mệnh.
![]() |
| Sivir nữ chiến trường |
Sivir sớm nhận được bài học khắc nghiệt của cuộc sống sa mạc
khi cả gia đình bị Kthaon, bộ tộc cướp bóc đáng sợ nhất Shurima, giết hại. Nhiều
tuần nhiều tháng sau cuộc thảm sát, cô sống sót nhờ ăn trộm thức ăn ở khu chợ địa
phương và tìm kiếm di tích lấy đồ trang sức để bán.
Hầu hết di tích đã bị lũ đạo chích dọn sạch từ lâu, nhưng Sivir
đào lên được mọi kho tàng những kẻ khác bỏ qua. Với đôi mắt tinh anh và quyết
tâm sắt đá, cô phát hiện từng đường hầm bí mật, giải mã từng câu đố cổ xưa để
làm lộ diện các hầm mộ ẩn giấu, và né tránh những cạm bẫy chết người.
Thỉnh thoảng, cô thuyết phục đám trẻ giúp mình khai quật những
ngôi mộ khó có thể đơn độc làm được. Chẳng có trang bị gì ngoài cong ty
lam seo o Da Nang dây thừng và nến, lũ nhóc còi cọc sẽ chui xuống tận
sâu những đường hầm bên dưới di tích để lục lọi xem có gì đáng giá.
Một ngày, Sivir và nhóm bạn đồng hành thực hiện hành trình
xuống một hầm mộ mà cô thề là chứa đầy của cải vượt quá tưởng tượng. Sau nhiều
giờ khám phá, họ phát hiện ra lối vào, nhưng nó chỉ dẫn đến một căn phòng rỗng.
Phát điên lên vì hoài công vô ích, Mhyra, người từng hợp tác lâu nhất với
Sivir, yêu cầu cô từ chức thủ lĩnh. Sivir không đồng ý, và một trận chiến ác liệt
nổ ra. Mhyra to con hơn và mạnh mẽ hơn, nó đánh bại Sivir rồi đẩy cô xuống vực.
Nhiều giờ sau, Sivir tỉnh giấc giữa bóng tối. Cố chống trả cơn hoảng loạn, cô lần
tìm đường trở lại chỗ ánh sáng. Đến lúc đó, cô thấy đám bạn phản bội đã bỏ chạy,
mang theo tất cả những gì cô tích góp được bấy lâu.
Sivir thề sẽ không bao giờ cho phép mình bị phản bội lần nữa.
Quyết tâm học cách tự vệ, cô gia nhập một nhóm lính đánh thuê do Iha Ziharo huyền
thoại đứng đầu, làm người mang vũ khí, chỉ đường và phụ tá cho đám chiến binh.
Trong nhiều năm, Sivir ngủ với dao găm giấu dưới gối. Cô
không tin tưởng gì đám lính của Ziharo, bởi cô biết chúng chỉ trung thành cong ty
lam seo tai Da Nang với tiền, nhưng vẫn cố gắng học hỏi mọi điều có thể.
Sivir được huấn luyện để chiến đấu, tập luyện chăm chỉ và thử sức hàng ngày
cùng các lính đánh thuê trẻ hơn.
Những gì Sivir thể hiện để khiến Iha Ziharo chú ý. Bà bảo trợ
cho cô – một vinh dự ít người có được. Dần dần, Sivir trở thành một chiến binh
đáng gờm, và dưới trướng Iha, cô đã đánh bại vô số đội quân, toán cướp và những
bộ tộc hiếu chiến. Khi chiến tranh kết thúc và mọi người khó khăn lắm mới tìm
được việc, Sivir dẫn đội đi khám phá các di tích để tìm kiếm kho tàng đã mất của
Shurima.
Dần dần, Sivir mệt mỏi khi phải sống dưới cái bóng của
Ziharo. Viên thủ lĩnh lấy phần vàng lớn nhất, và tất cả vinh quang – dù chính
kiến thức về các lăng mộ Shurima của Sivir mới là thứ giúp họ giàu có. Tệ hơn,
do nguyên tắc danh dự, Ziharo từ chối chiến đấu cho những kẻ tàn bạo. Còn với
Sivir, vàng là vàng, không cần biết người trả nó có bàn tay đẫm máu ra sao.
Nhiều lính đánh thuê đồng tình với Sivir và âm mưu lật đổ
Ziharo. Đêm trước ngày khởi sự, Ziharo biết về kế hoạch. Nổi giận, bà ra tay
trước, dự định hạ sát người học trò cũ trong giấc ngủ. Sivir đã lường trước tất
cả, và đánh bại Ziharo sau một cuộc đấu dao quyết liệt. Tuy nhiên, không cô nỡ
ra tay. Những gì bà đã làm cho cô khi cô còn là một đứa trẻ mồ côi không nơi
nương tựa đã ngăn cản cô. Ziharo bị bỏ lại giữa sa mạc với nửa bao da nước, một
đồng xu và một lời chúc may mắn.
Chiến đoàn của Sivir nhanh chóng trở nên nổi tiếng. Quý tộc,
thương nhân và các nhà sưu tầm thuê họ đánh trận hoặc tìm kiếm dịch vụ
thuê xe máy ở đà nẵng kho tàng hiếm lạ. Nhà thám hiểm sẵn sàng trả
Sivir giá cao để đổi lấy tài năng băng qua lãnh địa nguy hiểm và dẫn lối đến di
tích cổ của Shurima. Tù trưởng thuê đội của cô bảo vệ đất đai khỏi quân cướp
Noxus, còn chiến tướng cần đến sự phục vụ của họ trong các chiến dịch để đảm bảo
thắng lợi nhanh chóng.
Trong Năm Nghìn Bão, thành chủ Nashramae thuê Sivir tìm kiếm
một thanh thập tự kiếm vốn là của thừa kế của ông ta. Ông cử vệ binh đi theo để
đảm bảo, và sau nhiều tháng truy tìm, Sivir đã xác định được vị trí của thứ vũ
khí. Cô lấy nó ra khỏi quan tài của một anh hùng đã bị quên lãng từ lâu, với
thôi thúc lạ lùng rằng cả đời cô đã được dẫn dắt để tới đây. Thanh kiếm sáng
ánh vàng và lục bảo, và dù trông rất cổ, lưỡi của nó vẫn sắc như thể mới rèn ra
ngay hôm ấy vậy.
Sivir bị thanh kiếm thu hút, như thể nó đang chờ đợi cô. Khi
đội trưởng đội cận vệ Nashramae lệnh cho họ quay lại chỗ ông chủ để lấy tiền
thưởng, Sivir biết mình sẽ không bao giờ từ bỏ nó. Cô ném thanh kiếm thành một
cánh cung, và hạ gục không chỉ viên đội trưởng mà còn thêm ba người nữa trước
khi quay lại tay cô. Cô chưa từng sở hữu thứ vũ khí nào vừa tay và mạnh mẽ đến
vậy. Khi cô bước ra khỏi lăng mộ, toàn bộ người của thành chủ Nashramae đã ngã
xuống.
Truyện về những kỳ tích và sự cuồng bạo của Sivir trên chiến
trường đã nổi tiếng khắp Shurima, nhưng càng ngày nó càng lan ra ngoài biên giới
sa mạc. Ở Noxus, chuyện đó đến tai Cassiopeia, một nữ quý tộc tham vọng khao
khát có cổ vật mà ả tin là ẩn giấu giữa trung tâm sa mạc. Cassiopeia không thiếu
tiền, và đã thuê Sivir dẫn đường đến kinh đô đã biến mất từ lâu của Shurima.
Bản năng mách bảo Sivir không nên tin Cassiopeia, nhưng cô
đâu thể bỏ lỡ một món hời như thế. Càng đi càng có nhiều người của Sivir bị cạm
bẫy lấy mạng, song Cassiopeia từ chối quay đầu. Sau nhiều ngày lần mò trong
bóng tối, Sivir và Cassiopeia cuối cùng cũng đến được nơi an nghỉ của các hoàng
đế và Thể Thăng Hoa vĩ đại. Hai người nhìn thấy hầu hết là kiến trúc đã đổ nát
từ hàng thiên niên kỷ trước, duy có một bức tường vẫn nguyên vẹn một cách màu
nhiệm. Sivir cảm thấy máu cuộn trào khi nhìn vào những hình khắc trên đó, cảm
giác quen thuộc như mê hoặc cô. Trong thời khắc bất cẩn đó, vận mệnh cô đã được
quyết định.
Lợi dụng sự phân tâm của Sivir, Cassiopeia bước lại và cắm
lưỡi dao vào lưng cô. Sivir đổ gục xuống trong đau đớn, máu thấm vào cát. Khi
thanh thập tự kiếm bị giằng khỏi tay, các giác quan của cô mờ dần như ngọn nến
trước gió. Hơi ấm bay biến khỏi cơ thể, theo đó, cái chết tràn vào.
Nhưng số phận Sivir chưa chấm dứt. Máu cô chảy ra đã hồi
sinh vị tổ tiên, hoàng đế Azir, từ cõi vĩnh hằng. Ngài đưa cô đến Ốc đảo Bình
minh, nơi có nguồn nước thiêng với khả năng hồi phục. Đã khô cạn cả ngàn năm,
dòng nước trong pha lê lại tuôn chảy khi Azir xuất hiện. Nó bao bọc cơ thể
Sivir, chữa lành vết thương chí mạng do Cassiopeia gây ra.
Sivir thở dốc tỉnh dậy, choáng váng và khó hiểu, như thể vừa
bị lôi khỏi giấc mơ. Khuôn mặt thân quen mà mơ hồ nhìn cô dịch vụ
cho thuê xe máy ở đà nẵng trìu mến. Sivir chớp mắt, không chắc mình còn
sống hay đã chết. Quanh cô, cát bụi xoáy tung cả trăm thước trên không, tạo
thành đền đài, cung điện, và quảng trường. Thành phố Shurima cổ trỗi dậy từ
lòng cát với tất cả sự huy hoàng và tráng lệ của nó, lơ lửng bên trên là Đĩa Mặt
Trời tỏa sáng hơn nắng trưa. Azir trở lại, và kinh đô cổ được phục hồi nguyên
trạng.
Sivir lớn lên giữa những truyện kể về Thể Thăng Hoa huyền
thoại, nhưng cô nghĩ chỉ lũ trẻ con và đám ngốc mới tin vào điều hoang đường
đó. Vây quanh bởi một thành phố đang dần dần tái hiện từ hư không, và đối diện
cùng Hoàng đế đã mất từ lâu, Sivir bị chấn động đến tận tâm can. Mọi điều cô từng
tin tưởng giờ đã hóa nghi ngờ.
Những lời của ông ta vẫn vang vọng bên tai, cô rút khỏi đời
lính đánh thuê, tìm niềm an ủi trong từng trận đấu để kiếm vàng. Cô khó có thể
chấp nhận mình là hậu duệ của một đế chế cổ xưa, và cố gắng xua tan suy nghĩ
đó. Dù cho mọi điều Azir nói có là thật, chắc chắn chẳng ai đủ sức hợp nhất tất
cả bộ tộc đã tứ tán của Shurima. Những chiến tướng hùng mạnh nhất có thể chỉ
huy các lãnh thổ nhỏ một thời gian nếu có đủ tiền và chiến binh, nhưng vùng đất
này sẽ không bao giờ tụ tập dưới một ngọn cờ, chứ đừng nói là cúi đầu trước một
người – ngay cả khi ông ta thực sự là hoàng đế.
Khi Azir nỗ lực tái thiết đế chế một thời huy hoàng, Sivir bị
giằng xé giữa những mối nghi ngờ ngày một gia tăng. Các thế lực đáng sợ đang
xâm chiếm thế giới của cô, và dù tốt hay xấu, số phận đã cho cô một cơ hội mới.
Giờ cô phải chọn con đường của mình, và tạo nên một di sản mới.
Nước
Sivir thấy cổ họng như đang bị thủy tinh vỡ đâm vào. Môi cô
nứt nẻ, khô cháy. Đôi mắt không thể tập trung được nữa. Ta đã cho chúng thừa đủ
thời gian để đi tiếp.
Cô dựa vào rìa một tảng đá. Đoàn người vẫn đang dừng lại bên
bờ nước và chẳng có vẻ gì là sẽ lên đường ngay.
Tại sao lại phải là dân Kthaon? Trong cả đống bộ tộc muốn cô
phải chết, lũ Kthaon là những kẻ dai dẳng nhất.
Sivir nhìn kỹ lại từng tên để tìm kiếm một dấu hiệu cho biết
đoàn người sẽ tiếp tục chuyến hành trình. Cô xoay xoay vai, đánh giá dịch vụ
cho thuê xe máy tại đà nẵng xem mình có sẵn sàng đánh với nửa tá người
không. Cô phải tập kích chúng mới có cơ hội thắng.
Ả Noxus đó đã nhanh tay hơn ta…
Sivir lắc đầu, cố gắng giữ mình tỉnh táo. Giờ không phải lúc
cho những suy nghĩ đó. Ta sắp chết khô vì thiếu nước rồi. Sao ta lại không mang
theo nhiều nước hơn nhỉ?
Cả thành phố như bùng lên. Dòng nước ào ạt tuôn ra từ những
bức tượng theo lệnh của một Cổ Nhân. Ông đã chữa lành vết thương và cứu sống
ta. Rồi ông bắt tay vào dựng lại những ngôi đền xung quanh mình, thốt lên những
lời lẽ kỳ quái bằng một phương ngữ cổ mà cô chỉ hiểu được bập bõm. Tự nói với
chính mình về một thành phố chết chỉ còn toàn cát là cát. Ta phải rời đi trước
khi ông pháp sư đó quyết định nhấn chìm tất cả dưới đống bụi – hoặc đó là điều
ta nợ ông.
Mỗi lần nuốt, cổ họng của Sivir lại đau nhói. Cô nhìn vũng
nước lần nữa, một khoanh nhỏ màu nâu nằm chính giữa đoàn người.
Ta đã cho chúng một ngày, cô lý luận. Ta sẽ chết, hoặc chúng
sẽ chết. Vì vài giọt nước hay vài đồng vàng. Sống ở sa mạc là thế đấy.
Cô chạy như bay tới tên đứng gác đầu tiên, thanh thập tự kiếm
sẵn sàng. Liệu có đủ thời gian trước khi hắn kịp quay lại? Cô thầm đếm khoảng
cách. Mười bốn bước sải. Mười hai. Mười. Hắn sẽ không phát ra nổi một tiếng động.
Hai bước sải. Cô nhảy lên. Lưỡi kiếm bổ xuống, chém vào cổ kẻ canh gác.
Cô đâm sầm vào người hắn. Quán tính khiến cả hai lăn ra sau
dải đá nơi hắn đang đứng. Sivir chộp lấy tay đối thủ. Hắn vùng vẫy, không chịu
chấp nhận sự thật là hắn đã chết chắc. Hắn rên lên một tiếng rồi tắt thở. Người
này đâu cần phải chết.
Sivir lại nghĩ đến lưỡi dao của Cassiopeia. Ả Noxus ấy cắm
ngập nó vào ngực ta. Ta đã chết. Điều đó phải có ý nghĩa gì chứ.
Có tiếng ầm ầm ở đằng xa. Ngựa ư? Hay cát lở? Không có thời
gian để thắc mắc nữa. Sivir trèo lên chỗ mấy tảng đá cứng. Không mất nhiều thời
gian để những kẻ còn lại trong đoàn nhận ra tên gác đã biến mất. Mục tiêu tiếp
theo đang tiến dần đến đỉnh cồn cát. Cô cần hạ hắn trước khi hắn kịp rời khỏi
rìa cát. Công kích phải thật hoàn hảo. Cô ném thanh thập tự kiếm.
Nó trúng vào tên gác thứ hai, cắt hắn làm đôi. Thanh kiếm
bay chếch lên trên, chậm dần khi tới đỉnh rồi đổi hướng. Trên đường bay trở lại
phía cô, nó lướt qua cổ tên thứ ba. Giờ thì không còn thời gian để ném lần nữa
– thanh kiếm đi dịch vụ thuê xe máy tại đà nẵng hết quỹ đạo của nó và
rơi xuống giữa vũng nước. Cô phải bắt được nó kịp lúc. Tập luyện suốt ngày cũng
đến lúc có ích. Cô sẽ chụp lấy vũ khí và lộn nhào một vòng để hạ gục ba kẻ còn
lại.
Nhưng trong lúc chạy, chân cô nặng như đeo chì, phổi cô bỏng
rát vì không thể đưa đủ không khí vào đó. Ba mươi bước sải. Cô phải vượt qua
quãng đường đó trước khi thi thể của tên gác thứ hai ngã xuống đất. Hai mươi bước
sải. Cơ bắp nơi chân cô co rút lại, từ chối tuân theo mệnh lệnh của cô. Mười
lăm bước sải. Cô thấy mình trượt chân và loạng choạng ngã xuống. Không. Vẫn
chưa đến lúc.
Thế rồi, sớm hơn dự kiến, tên gác thứ hai đập mạnh vào đá.
Không ai có thể bỏ qua tiếng động đó.
Một sai lầm là đủ. Dân Kthaon là thổ địa ở sa mạc. Những tên
còn lại đã rút vũ khí trước khi cô kịp bước thêm một bước.
Thanh thập tự kiếm nằm trong vũng nước giữa chúng và cô.
Cách chúng năm bước sải. Cách cô mười.
Ta có thể làm được. Phản xạ trong cơ thể Sivir thúc đẩy cô
lao lên. Tuy nhiên, cô trượt chân, khựng lại và gần như té nhào về phía trước.
Không mang đủ nước. Chờ quá lâu để tấn công. Tính sai khoảng
cách. Ta lại mắc phải những sai lầm này. Tại sao? Một phần trong tâm trí Sivir
đã có câu trả lời. Cô nhớ lại thời khắc sau khi con dao của Cassiopeia xuyên
vào lưng – cô còn không cảm nhận được lưỡi dao. Chỉ là một sức nặng đột ngột tước
đoạt hơi thở và nghiền nát phổi cô.
“Ta đã hạ ba tên trước khi các ngươi nghe thấy tiếng ta,”
Sivir ho khẽ.
“Ngươi không có vũ khí,” tên to con nhất nói.
“Chỉ vì ta không muốn máu các ngươi vấy vào nước thôi,” cô
nói dối.
Ba tên còn lại nhìn nhau. Chúng đã nhận ra ta.
“Một năm trước, ta hạ sát tù trưởng và hai tá chiến binh mạnh
nhất của các ngươi vì một túi vàng. Cái giá quá rẻ cho mạng của chúng.” Cô bắt
gặp ánh mắt của ba tên Kthaon. Chúng đang tản ra, mưu tính bao vây cô.
“Số vàng kiếm được à?” cô chế nhạo. “Ta đánh bạc thua hết
trong một tối.”
“Chúng ta sẽ trả thù cho họ và cho sự lăng mạ của ngươi,”
tên to con nhất đáp trả.
“Đáng ra ta không nên làm thế,” cô nói, “chỉ vì một dich vu
cho thue xe may tai da nang nhúm vàng. Và đừng bắt ta phải cho các ngươi
về chầu trời chỉ vì vài ngụm nước.”
Gã thủ lĩnh Kthaon lo lắng cầm chắc vũ khí.
“Nói cho các ngươi biết, ta có thể đến chỗ thanh kiếm trước
khi các ngươi kịp hành động,” Sivir nhẹ nhàng bảo. “Và nếu ta di chuyển, các
ngươi sẽ chết.” Sivir chỉ vào vũng nước nâu. “Mạng sống của các ngươi đáng giá
hơn thế.”
“Thế thì chúng ta sẽ chết trong danh dự,” tên đứng đầu quyết
định, dù đồng bọn của hắn vẫn có vẻ ngần ngừ.
“Ta có cần thứ vũ khí đó để hạ hai mươi kẻ mà các ngươi muốn
báo thù cho không?” Sivir cảnh cáo. “Các ngươi quá ít.”
Ba tên bắt đầu do dự. Chúng biết danh tiếng của Sivir. Hai
gã còn lại kéo tên to con nhất đi và trèo lên ngựa.
Sivir đến bên bờ nước.
“Chúng ta sẽ quay lại cùng tộc dân để báo thù.”
“Nhiều người đã thử làm điều đó,” cô nói. “Chưa kẻ nào thành
công.”
Sivir ấn cái lưỡi đã sưng phồng của mình lên vòm miệng, cố gắng
chịu đựng. Từng phần trong người cô đều muốn quỳ xuống và uống cho thỏa thích.
Ta phải đợi đến khi chúng đi qua cồn cát phía xa kia.
Khi đám Kthaon cưỡi ngựa bỏ đi, tiếng ầm ầm kỳ lạ lại vang
lên. Nó ngày một lớn hơn. Không phải ngựa cũng chẳng phải cát lở. Sivir quay về
hướng nguồn phát ra âm thanh và nhìn thấy bức tường nước cao gần một thước tràn
xuống lòng sông cổ. Nước từ thành phố.
Khoảnh khắc dòng nước chạm tới Sivir, cô thấy một đợt khí lạnh
ẩm ướt ở phía trước cơn lũ. Nó khiến cô choáng váng – như một nụ hôn bất chợt.
Đợt sóng đầu tiên đập mạnh vào đầu gối cô. Buốt như kim
châm, nhưng khi nước bao quanh chân và eo, cái lạnh trở nên dịu dàng hơn. Sivir
nằm đó để nước tẩy rửa khắp người. Cô có thể cảm thấy đất cát bị cuốn bay khỏi
mái tóc đang bồng bềnh trên mặt nước.
Ta đã chết. Ta phải khiến chuyện đó có chút ý nghĩa chứ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét